Có những giá trị văn hóa được lưu giữ vẹn nguyên trong sách vở, trong hiện vật bảo tàng nhưng cũng có những di sản sống động được nâng niu bằng chính đôi bàn tay và ký ức của con người. Tại làng Chăm Mỹ Nghiệp thuộc xã Diên Phước, những hoa văn thổ cẩm truyền thống vẫn hiện hữu trên từng tấm vải được dệt nên mỗi ngày. Đằng sau những sắc màu rực rỡ đó là cả một hành trình bền bỉ, thầm lặng của những nghệ nhân gạo cội, những người đã dành trọn cả cuộc đời để gắn bó với tiếng lách cách của khung cửi, lưu giữ tinh hoa văn hóa được trao truyền qua nhiều thế hệ.
Trong ngôi nhà nhỏ ở giữa làng nghề, nghệ nhân Đạt Thị Nam và nghệ nhân Vạn Thị Thản là những tấm gương tiêu biểu đã có hơn nửa thế kỷ lặn lội giữ nghề để sợi chỉ truyền thống không bị đứt đoạn giữa dòng chảy hối hả của thời gian. Với nghệ nhân Đạt Thị Nam, bà bắt đầu ngày mới bằng công việc quen thuộc bên khung dệt, tự tay quay sợi, mắc khung từ những bài học mộc mạc thuở học mót theo mẹ mà không qua bất kỳ trường lớp nào. Hiện tại, bà đang lưu giữ trong trí nhớ gần 100 mẫu hoa văn cổ – mỗi họa tiết là một câu chuyện kể về thiên nhiên, đền tháp và đời sống tín ngưỡng Chăm sâu sắc. Trong khi đó, nghệ nhân Vạn Thị Thản ở tuổi gần 80 vẫn miệt mài bên phím đàn dệt, sở hữu bí quyết phối màu tinh tế giữa nền sợi tối và hoa văn sáng để tạo nên sự nổi bật, đồng thời không ngừng tự sáng tạo ra những bố cục mới lạ, bắt mắt hơn cho tấm vải.
Sự cống hiến bền bỉ của hai bà như những kho tư liệu sống đã thúc đẩy Sở Văn hóa Thể thao và Du lịch tiến hành hoàn thiện hồ sơ đề nghị phong tặng danh hiệu Nghệ nhân Ưu tú. Tuy nhiên, niềm vui lớn nhất đối với các nghệ nhân không chỉ là sự ghi nhận từ xã hội mà chính là việc ngọn lửa nghề đang được thế hệ trẻ tiếp nối một cách tự hào. Ngay trong chính gia đình nghệ nhân Đạt Thị Nam, người cháu nội Phú Ngọc Huỳnh dù đang là một giáo viên theo đuổi con đường học thuật vẫn dành nhiều tâm huyết học nghề từ bà để lan tỏa tình cảm, truyền cảm hứng cho người trẻ giữ gìn di sản. Những sợi chỉ đa sắc tại Mỹ Nghiệp vẫn đang tiếp tục đan cài vào nhau, bắc nhịp cầu kết nối quá khứ với hiện tại, đưa hồn thổ cẩm sống mãi trong đời sống cộng đồng.

